Chuyện trò cùng con - Nghệ thuật giao tiếp cùng con 85k - ML
Mã sản phẩm: 123169132
Thương hiệu: Minh Thắng
Còn hàng
78.106₫
Giá cũ:
85.000₫
Rẻ hơn
6.894₫ so với thị trường
Hoàn Tiền 100%
Trường hợp hàng giá
Được kiểm tra hàng
Mở hộp khi nhận hàng
Đổi trả hàng miễn phí
Trong 30 ngày sau khi nhận- Thông tin sản phẩm
Là cha mẹ, chắc hẳn ai trong chúng ta cũng thường cảm thấy đau đầu bởi rõ ràng muốn thể hiện sự quan tâm dành cho con cái, thế nhưng nói một hồi lại thành những lời răn đe đầy tính sách vở và xa cách; mục đích ban đầu là muốn giúp con thay đổi những thói quen xấu, nhưng cứ hễ bắt đầu lại thành ra những lời mắng mỏ, trách cứ… Vậy vấn đề nằm ở đâu?
Phải chăng có điều gì không ổn trong cách giao tiếp giữa cha mẹ với con cái?
Với hầu hết cha mẹ, mỗi sáng đều giống như một cuộc chạy đua cùng thời gian với hàng trăm việc phải làm từ chuẩn bị bữa sáng, đưa trẻ đến trường rồi vội vã đi làm. Cha mẹ thì tất bật, thế nhưng ngược lại, lũ trẻ lại chẳng chịu rời khỏi giường, lề mề, chậm chạp, thậm chí có trẻ còn nằng nặc không chịu đến trường. Đối mặt với tình huống thật khiến người ta bực mình như thế này, các bậc phụ huynh thường trao đổi với lũ trẻ bằng giọng điệu thế nào? Cách nói chuyện ấy có thực sự phù hợp không? Nếu không thì chúng ta nên sử dụng cách nói ra sao?
Vậy những cách giao tiếp nào không nên có giữa phụ huynh và con cái?
Trước tiên, cha mẹ không được sử dụng cách nói chuyện thô lỗ với trẻ. Khi đối diện với những thói quen xấu của trẻ như ngủ nướng, luộm thuộm, lề mề, tụ tập bạn bè, gây gổ, trốn học... nhiều bậc phụ huynh sẽ dễ mất bình tĩnh và nặng lời với con, thậm chí còn sử dụng những từ ngữ có phần thô lỗ. Một cách vô thức, họ đã đánh đồng khái niệm “cha mẹ” với khái niệm “kẻ mạnh”, kết hợp lối hành xử thô bạo để kiểm soát và khống chế con. Ví dụ, khi đứa trẻ không chịu ra khỏi giường, nhiều bậc phụ huynh sẽ nói: “Dậy nhanh lên không là ăn đòn”... Có một sự thật là dùng sự quát nạt để giáo dục trẻ hoàn toàn không đem đến kết quả như mong đợi mà ngược lại, còn khiến trẻ nảy sinh tâm lí phản kháng và ngày càng không biết vâng lời. Dần dần, việc sử dụng lối nói chuyện to tiếng sẽ trở thành một thói quen trong gia đình, đứa trẻ khi lớn lên cũng sẽ có lối hành xử y như vậy.
Tiếp đến, cha mẹ nên tránh sử dụng lối nói chuyện trách mắng, căn vặn hay giáo điều với trẻ. Trong cách cư xử với con cái, nhiều bậc cha mẹ thường khoác lên mình một lớp áo mang tên “phụ huynh”, để rồi khi trẻ phạm lỗi, họ luôn phê bình và bắt đầu những bài thuyết giảng dài bất tận dựa trên kinh nghiệm sống cũng như kiến thức của chính mình. Họ cho rằng điều này sẽ giúp con nhận ra tầm quan trọng của vấn đề để từ đó trẻ nghiêm túc hơn. Tuy nhiên, nhiều đứa trẻ không nhận thức vấn đề theo hướng như vậy, chúng chỉ tạm thời khuất phục trước uy quyền của cha mẹ và sau đó lại tiếp tục tái diễn.
Một cuốn sách đề cập đến “Nghệ thuật giao tiếp”
Phải chăng có điều gì không ổn trong cách giao tiếp giữa cha mẹ với con cái?
Với hầu hết cha mẹ, mỗi sáng đều giống như một cuộc chạy đua cùng thời gian với hàng trăm việc phải làm từ chuẩn bị bữa sáng, đưa trẻ đến trường rồi vội vã đi làm. Cha mẹ thì tất bật, thế nhưng ngược lại, lũ trẻ lại chẳng chịu rời khỏi giường, lề mề, chậm chạp, thậm chí có trẻ còn nằng nặc không chịu đến trường. Đối mặt với tình huống thật khiến người ta bực mình như thế này, các bậc phụ huynh thường trao đổi với lũ trẻ bằng giọng điệu thế nào? Cách nói chuyện ấy có thực sự phù hợp không? Nếu không thì chúng ta nên sử dụng cách nói ra sao?
Vậy những cách giao tiếp nào không nên có giữa phụ huynh và con cái?
Trước tiên, cha mẹ không được sử dụng cách nói chuyện thô lỗ với trẻ. Khi đối diện với những thói quen xấu của trẻ như ngủ nướng, luộm thuộm, lề mề, tụ tập bạn bè, gây gổ, trốn học... nhiều bậc phụ huynh sẽ dễ mất bình tĩnh và nặng lời với con, thậm chí còn sử dụng những từ ngữ có phần thô lỗ. Một cách vô thức, họ đã đánh đồng khái niệm “cha mẹ” với khái niệm “kẻ mạnh”, kết hợp lối hành xử thô bạo để kiểm soát và khống chế con. Ví dụ, khi đứa trẻ không chịu ra khỏi giường, nhiều bậc phụ huynh sẽ nói: “Dậy nhanh lên không là ăn đòn”... Có một sự thật là dùng sự quát nạt để giáo dục trẻ hoàn toàn không đem đến kết quả như mong đợi mà ngược lại, còn khiến trẻ nảy sinh tâm lí phản kháng và ngày càng không biết vâng lời. Dần dần, việc sử dụng lối nói chuyện to tiếng sẽ trở thành một thói quen trong gia đình, đứa trẻ khi lớn lên cũng sẽ có lối hành xử y như vậy.
Tiếp đến, cha mẹ nên tránh sử dụng lối nói chuyện trách mắng, căn vặn hay giáo điều với trẻ. Trong cách cư xử với con cái, nhiều bậc cha mẹ thường khoác lên mình một lớp áo mang tên “phụ huynh”, để rồi khi trẻ phạm lỗi, họ luôn phê bình và bắt đầu những bài thuyết giảng dài bất tận dựa trên kinh nghiệm sống cũng như kiến thức của chính mình. Họ cho rằng điều này sẽ giúp con nhận ra tầm quan trọng của vấn đề để từ đó trẻ nghiêm túc hơn. Tuy nhiên, nhiều đứa trẻ không nhận thức vấn đề theo hướng như vậy, chúng chỉ tạm thời khuất phục trước uy quyền của cha mẹ và sau đó lại tiếp tục tái diễn.
Một cuốn sách đề cập đến “Nghệ thuật giao tiếp”
Xem thêm
Thu gọn